Kết quả tìm kiếm cho "rớt xuống sông"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 489
Những tháng gần đây, dọc các tuyến quốc lộ và tỉnh lộ ở Đồng bằng sông Cửu Long, không khó để bắt gặp những điểm bán sầu riêng, cam sành, mít, lươn... có biển ghi giá rẻ đến khó tin.
Khi trời còn chưa sáng, những phiên chợ ở Vĩnh Xương, Mỹ Đức và Hà Tiên đã rộn ràng người mua, kẻ bán, phản chiếu nhịp sống bình dị và sức sống của vùng biên An Giang.
Chị bạn nói mình cũng kiên định lắm em. Thề trong bụng là không đụng vô những đồng tiền thiện nguyện của mọi người. Nhưng rồi khi có trong tay một số tiền lớn cũng là lúc người thân mình gặp nạn. Lúc đó đi mượn đầu trên xóm dưới gì cũng nhận những cái lắc đầu. Vậy là tạm ứng. Ứng xong trả không nổi. Vậy là trở thành người trục lợi trên những đồng tiền nhân nghĩa của mọi người.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Gần 15 năm kể từ khi thủy điện Sơn La đóng đập, tích nước, người dân phường Mường Lay đã thích nghi với nhịp sống của 2 mùa nước lên - xuống. Nước nổi, nhịp mưu sinh thong thả theo những chiếc thuyền buông lưới, thả câu giữa mênh mang lòng hồ; nước rút, gần 70ha vùng bán ngập lại hồi sinh trong màu xanh của lúa, ngô và hoa màu. Nương theo vòng quay của con nước, mỗi mùa đi qua lại mang đến cho Mường Lay một diện mạo khác, vừa bình yên vừa quyến rũ nơi vùng đất ngã ba sông.
Khi những vườn măng cụt ở các xã Hòa Thuận, Long Thạnh, Vĩnh Hòa Hưng (tỉnh An Giang) bước vào mùa trái chín, người ta lại nhớ đến một món ăn đặc biệt chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn của năm - gỏi gà măng cụt. Vị chua thanh của măng cụt sống hòa cùng vị ngọt của thịt gà quê đã làm nên hương vị níu chân bao thực khách.
Mặt trời còn chưa lên khỏi những dãy núi đá tai mèo, từng tốp người đã nối nhau men theo những con đường quanh co để xuống chợ. Người đi bộ, người đi xe máy, người gùi hàng trên lưng. Người mang theo vài bó rau, ít quả bí, vài con gà, người dắt theo dê, lợn. Đến chợ phiên tìm hiểu kỹ mới thấy, thứ họ mang đến chợ không chỉ là hàng hóa...
Một bữa nắng đổ chang chang xuống sân. Má đi qua vườn về, nói mấy trái mít nở gai hết rồi, hái xuống đặng xé phơi, để chín không ai ăn bỏ uổng. Nghe má nói tự nhiên nhớ quá chừng nong mít của nội.
22 cú dứt điểm, gần 70% thời lượng kiểm soát bóng và sức ép nghẹt thở đến từ dàn sao châu Âu rốt cuộc chỉ để tôn lên sự vĩ đại của Alireza Beiranvand - người từng coi lề đường Tehran là nhà trước khi trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường tại đấu trường World Cup 2026.
Có những buổi chiều ở Biển Hồ (tỉnh Gia Lai) khiến ta ngỡ như vừa đi qua hai không gian khác nhau: Một Biển Hồ xanh trong, tĩnh lặng và một Biển Hồ đa sắc, huyền ảo khi hoàng hôn buông xuống.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.